Nơi mình thử, mình hỏng, mình share. · ~8 phút đọc
Mình là Nguyên.
CEO của KALIX. Đang điều hành một công ty nội thất với 22 nhân sự và thử nghiệm cách ứng dụng AI vào công việc hằng ngày.
Vì sao có Pie Of Mind.
Chào bạn, mình là Nguyên, CEO của KALIX.
Mình đang điều hành một công ty nội thất với 22 nhân sự, đồng thời thử nghiệm cách ứng dụng AI vào công việc hằng ngày, vận hành và quản lý tri thức trong doanh nghiệp.
Pie Of Mind là nơi mình ghi lại những gì đang học, đang làm và đang kiểm chứng trong quá trình đó.
Dù không có nền tảng kỹ thuật, mình đã ứng dụng AI như một trợ lý tư duy và giải quyết vấn đề trong 1 thời gian dài. Mục tiêu lớn nhất của mình là khai thác công cụ này một cách thực tế, nhằm tối ưu hóa chi phí và tối đa hóa lợi nhuận cho doanh nghiệp.
Cách đây không lâu mình đọc được một câu ở đâu đó và thấy rất tâm đắc: "Writing IS thinking. Bạn không có ý kiến rõ ràng cho đến khi bạn viết. Câu chữ buộc bạn mâu thuẫn chính mình, phải suy nghĩ lại, rồi viết lại - vòng lặp này là cách niềm tin của bạn trưởng thành."
Có lẽ vì vậy mà những điều mình viết hay chia sẻ trên blog này không hẳn để đưa ra câu trả lời, mà nhiều khi là để chính mình khám phá thêm những điều mình chưa biết.
Nội dung ở đây chủ yếu dành cho những người đang đi làm, muốn xây dựng "hệ điều hành AI" (AI OS) để suy nghĩ rõ ràng hơn, quản lý thông tin tốt hơn và sử dụng AI hiệu quả hơn trong công việc hằng ngày. Bạn không cần biết lập trình hay có nền tảng kỹ thuật để đọc những gì mình chia sẻ ở đây.
Mình không xem những gì mình chia sẻ ở đây là một công thức hoàn hảo. Trong kỷ nguyên AI, học tập suốt đời là cách duy nhất để chúng ta không bị bỏ lại phía sau. Pie Of Mind chính là cuốn nhật ký mở ghi lại những gì mình đang làm, đang thử nghiệm, đang cải tiến và thấy có ích. Hy vọng những trải nghiệm này sẽ là nguồn tham khảo hữu ích để ai tình cờ đọc được thì có thể tham khảo và tự điều chỉnh lại cho phù hợp với công việc và bối cảnh của mình. Cảm ơn bạn đã ghé qua.
PIPOO ra đời như thế nào.
Trước khi có PIPOO và Obsidian, mình cũng đi qua đúng những vòng loay hoay mà rất nhiều người đang gặp: có ý tưởng hay nhưng không lưu lại nên quên mất, lưu rất nhiều nhưng không bao giờ đọc lại, thử công cụ mới liên tục nhưng không giúp ích cho công việc trước mắt, viết prompt cho AI nhưng khi kết quả không đúng ý thì không biết debug từ đâu.
Lúc đó mình nhận ra vấn đề không nằm ở chỗ thiếu công cụ hay thiếu thông tin, mà ở chỗ thiếu một khung tư duy đủ rõ để biết mình đang giải bài toán gì, cần đưa gì vào, xử lý thế nào và kết quả nào mới thực sự hiệu quả.
Tình cờ, mình được một cậu em chỉ cho cách dùng IPO. Ban đầu, mình chỉ xem nó như một khung đơn giản để viết prompt và làm việc với AI Agent: mình đưa đầu vào, mô tả đầu ra mong muốn, còn AI lo phần Process ở giữa. Nhưng càng dùng, mình càng thấy cấu trúc này không chỉ hữu ích khi làm việc với AI. Khi tìm hiểu thêm, mình nhận ra pattern IPO lặp đi lặp lại ở nhiều tầng, cả trong cách não bộ tiếp nhận và xử lý thông tin.
Từ đó, mình bổ sung thêm Problem để có định hướng đúng ngay từ đầu, và Outcome để đo kết quả thật mà output tạo ra, tạo nên bộ khung hoàn chỉnh là PIPOO. Việc thêm hai chữ này không phải để làm mọi thứ phức tạp hơn, mà để giúp mình làm rõ hai điều rất quan trọng: mình đang giải quyết vấn đề gì, và kết quả tạo ra có thực sự hiệu quả hay không.
Từ đó, mình cũng bắt đầu đưa tri thức vào đầu và kho second brain theo từng vấn đề cụ thể, thay vì học và lưu trữ một cách lan man như trước.
Sau này, khi đưa PIPOO vào thử trong KALIX, mình càng thấy rõ giá trị của nó. Khung này không chỉ giúp một cá nhân tư duy mạch lạc hơn, mà còn giúp đội ngũ tổ chức tri thức tốt hơn, cộng tác với AI rõ ràng hơn và nhìn công việc theo một vòng lặp đầy đủ hơn.